Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Thu Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Thu Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Đỉnh Cao Chói Lọi (Au Zénith) - Dương Thu Hương

Đỉnh Cao Chói Lọi (Au Zénith)
Tác giả: Dương Thu Hương
Biên dịch: Đặng Trần Phương
NXB Sabine Wespieser 2009
359 Trang

Tác phẩm mới của nhà văn Dương Thu Hương với nhân vật chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa được giới thiệu trong buổi họp báo tại Paris trước khi phát hành vào đầu 2009.

Được xuất bản bằng tiếng Pháp với gần 800 trang, 'Đỉnh cao chói lọi' mang tựa là Au Zénith do Đặng Trần Phương, một Việt kiều Pháp dịch và sẽ được phát hành vào tháng 01/2009. 


Giải thích lý do vì sao lựa chọn tên cuối tiểu thuyết là 'Đỉnh cao chói lọi', nữ tác giả cho hay: "Đó chính là vị trí của ông Hồ. Người ta đặt ông trên đỉnh cao chói lọi như một vị thánh. Nhưng quá trình tìm hiểu, tôi thấy đó không phải là ông thánh mà là một con người tả tơi đau khổ, tâm hồn rách nát vì bị giằng xé giữa rất nhiều thứ."

"Chính vì thế tôi nghĩ ông là người đáng được khâm phục. Ông ấy đáng khâm phục không phải vì sự thắng lợi mà chính vì sự thất bại của ông. Cuộc đời con người này đầy rẫy sự thất bại."

Trong họp báo 8/12 do nhà xuất bản Sabine Wespieser và Le Livre de Poche tổ chức tại Centre National du Livre ở Paris, Dương Thu Hương nói cái chết của nghệ sĩ Lưu Quang Vũ thúc đẩy bà viết cuốn tiểu thuyết này. Bà Hương tin rằng một trong các vở kịch là 'Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt', mà kịch gia Lưu Quang Vũ viết với hai nhân vật 'Nam Tào', 'Bắc Đẩu', đã đụng chạm tới hai lãnh tụ chính trị hàng đầu của Việt Nam là các ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.

Au Zénith được kết cấu theo hình thức poupée Nga gồm 6 chương, trong đó có chương 2 "Le village des bucherons" và chương 4 "Le compatriote inconnu" vừa mang tính độc lập tách rời vừa là một thành tố tạo nên tác phẩm.

Thu hút sự chú ý?

Nhiều tờ báo tại Pháp như Le Figaro, Le Point, cho tới một số hãng thông tấn đều đưa tin. Nhà báo Philippe Agret trên AFP mô tả:

"Một cuốn truyện gây kích động của nhà văn bất đồng chính kiến Dương Thu Hương đã lấy chủ đề là nhân vật huyền thoại Hồ Chí Minh trong đó viết ông Hồ có mối tình với một phụ nữ trẻ chỉ bằng nửa tuổi ông, người sau đó bị chính các đồng chí của ông hãm hiếp và sát hại".

Còn cây bút Thomas Bell của tờ Telegraph của Anh hôm thứ Tư nhận định: "Cuốn sách đã gây xao động trong giới trí thức ở Việt Nam, những người được tiếp cận nguyên bản tiếng Việt từ mạng internet... Cuốn sách sẽ được xuất bản bằng tiếng Anh vào cuối năm."

Còn từ Paris, nhà phê bình văn học, TS. Đoàn Cầm Thi, giảng viên văn học Việt Nam tại Đại học Paris 7 cho rằng Dương Thu Hương có lẽ là người Việt Nam nổi tiếng nhất ở Pháp.

"Tôi nghĩ với bất kỳ một chủ đề nào thì sách của Dương Thu Hương cũng gây được sự chú ý. Thứ hai, đây có lẽ là một chủ đề dính đến chính trị, nên người Pháp lại càng hay chú ý," TS Đoàn Cầm Thi cho biết.

Từ Viện Văn học tại Hà Nội, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên đưa ra bình luận: "Nó tạo được sự chú ý cho thứ nhất, trong giới văn học; thứ hai, những người quan tâm đến chị Hương. Có tò mò, phải nói thật là có!"

"Và cũng thú thực về sáng tác lâu nay của chị Hương - tôi là một người em của chị Hương, rất quý trọng chị Hương về mặt con người, nhưng để nói tác phẩm này gây sốc, gây xôn xao bàn tán thì không có lắm."

Mang bí mật xuống mồ

Bà Hương cho rằng ông Hồ Chí Minh đã mang theo bí mật về cái chết của cô Xuân khi ông qua đời tháng 9/1969, đúng ngày Tuyên ngôn Độc lập.

Lúc đó ông đã gần 80 tuổi, yếu bệnh, và theo nữ nhà văn, ông đã gỡ bỏ ống truyền dịch để chết sớm hơn đúng ngày này nhằm tỏ thái độ phản kháng trước đảng Cộng sản.

Tuy bà Dương Thu Hương thừa nhận đã khá 'phóng tay' đối với các chi tiết lịch sử khi dựng lên câu chuyện về tình yêu, những điều thâm cung bí sử trong chính trị và sự phản bội, bà khẳng định rằng thực sự có việc người yêu của ông Hồ bị sát hại, cũng như những gì đã xảy ra quanh cái chết của vị lãnh tụ.

Từng tham gia chiến tranh chống Mỹ nhưng sau quay sang chỉ trích nhà cầm quyền từ những năm 1980, bà Dương Thu Hương bị đi tù tám tháng năm 1991, và cuối cùng đã sang Pháp lưu vong năm 2006.

Bà nói không quan tâm tới chính trị, nhưng lại là một nhân vật đấu tranh cho dân chủ, và cho rằng mạng internet là "vũ khí đấu tranh dân chủ."

Nhà văn nữ đã đề tựa cuốn sách cho nhà văn, nhà biên kịch Lưu Quang Vũ, người mà bà cho rằng đã chết cùng vợ con trong một tai nạn giao thông giả cho chính quyền dựng lên năm 1988.

"Mọi người đều biết việc này. Thế nhưng giới trí thức đã ngoảnh mặt đi, họ cúi đầu vì hèn nhát."

'Đỉnh cao Chói lọi' hiện đang được dịch sang tiếng Anh và theo kế hoạch sẽ được phát hành tại Hoa Kỳ trong năm sau.


Download Đỉnh Cao Chói Lọi (Au Zénith) -  Dương Thu Hương.PDF
Download Đỉnh Cao Chói Lọi (Au Zénith) -  Dương Thu Hương.PDF


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY


Giá: 399.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Fanpage: https://www.fb.com/tusachcuabanfanpage
ZaloPage: http://oa.zalo.me/3367291310425812126

Chuyện Tình Kể Trước Lúc Rạng Đông - Dương Thu Hương

Chuyện Tình Kể Trước Lúc Rạng Đông
Tác giả: Dương Thu Hương
NXB Hà Nội 1986
252 Trang


Tóm tắt:

"Hai mươi năm trước, vào một buổi tối mùa thu năm một ngàn chín trăm năm mươi tám đại đội trưởng Vũ Sinh mời vợ vào buồng riêng nói chuyện. Vợ anh, chị Lựu, một cán bộ phụ nữ huyện ngạc nhiên. Bình thường không người đàn ông nào gọi vợ như thế:

- Lựu này, tôi muốn nói với Lựu câu chuyện. Lựu vui lòng nhé. Mời Lựu vào buồng.

Nói song, anh đứng nghiêm trang, chờ chị rửa hai bàn tay trắng xóa bọt xà phòng. Rồi hai người bước vào buồng riêng. Dó là một trong năm gian nhà của ông bà thân sinh ra đại đội trưởng. Anh là con trai duy nhất nên toàn bộ ngôi nhà năm gian có hiên rộng, lợp ngói ta rất dày cùng cái sân có tường hoa thấp bao quanh đều thuộc quyền sở hữu của anh. Hai gian ở đầu hồi xây tường con kiến ngăn thành buồng riêng có cửa lớn thông với ba gian giữa và có hai cửa sổ, một cửa mở trông ra trước sân, cửa kia ngó ra khu vườn sau, nơi những khóm hoa móng rồng xanh om suốt bốn mùa thoang thoảng đưa hương. Một trong hai gian ấy của vợ chồng Vũ Sinh. Họ lấy nhau từ năm bốn mươi chín do đoàn thanh niên Cứu Quốc tổ chức. Hồi đó, cả hai đều là cán bộ phân đoàn..."

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY


Giá: 299.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Fanpage: https://www.fb.com/tusachcuabanfanpage
ZaloPage: http://oa.zalo.me/3367291310425812126

Tiểu Thuyết Vô Đề (Novel Without A Name) - Dương Thu Hương

Tiểu Thuyết Vô Đề (Novel Without A Name)
Tác giả: Dương Thu Hương
NXB Văn Nghệ 1996
250 trang

Tiểu thuyết vô đề , truyện dài của Dương Thu Hương sáng tác trong nước, ấn bản đầu tiên được in tại hải ngoại là một sự cố quan trọng trong sinh hoạt văn học hiện nay. Nó khẳng định một thái độ chính trị của người Việt Nam trong và ngoài nước, trước công luận và nhà cầm quyền Hà Nội; nó đánh dấu một khúc quanh trong việc giao lưu văn học giữa trong và ngoài nước, vượt qua những ghềnh thác của bạo lực và mê chấp.

Sự kiện này dù chưa gây nên tiếng dội lớn và tức khắc, cũng thể hiện một biến chuyển trong tâm thức người Việt nước ngoài, điều đó cần được ghi nhận và chào mừng. Riêng nhà xuất bản Văn Nghệ ở California, lâu nay vừa kiên trì phục vụ văn học vừa né tránh những tác phẩm gây tranh luận về chính trị, khi nhận xuất bản Tiểu Thuyết Vô Đề, là chọn một thái độ dấn thân đáng hoan nghênh.

Tiểu Thuyết Vô Đề là tác phẩm thứ mười hai của Dương Thu Hương, sau bảy tập truyện ngắn và bốn truyện dài. Tiểu Thuyết Vô Đề có cốt truyện, chỉ diễn tả tâm tư của một bộ đội, những suy nghĩ, dằn vặt, nhớ nhung trên bước đường chiến binh, khoảng 1974, 1975, tại chiến trường Trị Thiên. Nội dung chính của tác phẩm là nói lên những thương tổn vật chất và tinh thần do chiến tranh gây ra.

Trên bước hành quân, nhân vật chính, một đại đội trưởng tên Quân, hai mươi tám tuổi, được lệnh của sư đoàn “từ miền tây Quảng Bình ra Thanh Hóa”(tr. 39), tạt qua một sư đoàn bạn để thăm Biền, bạn cũ cùng làng, đang lâm bệnh tâm thần trầm trọng và bị giam tại bệnh xá; sau đó được nghỉ phép, về quê, làng Đông Tiến. Khi quay vào lại chiến trường Trị Thiên, Quân gặp lại Biền trong một đại đội chuyên đóng quan tài cho chiến trường. Cuối truyện, Quân về đơn vị, tham dự chiến dịch cuối cùng, “xuống đồng bằng” (tr. 241 ).

Ngay tại chiến trường, rồi trên lộ trình về quê – Quân thất thểu đi bộ hơn tháng trời, dọc theo đường dây binh trạm đến Thanh Hoá – anh chứng kiến bao nhiêu ghê rợn và đổ nát. Cái chết thường trực, những thây người thối rữa, những oan hồn vất vưởng, lởn vởn sau mỗi khúc quanh, những bộ xương người lây lất, rải rác trong mỗi hốc đá, những con người bệnh tật, chết vì phù thũng, sốt rét ác tính, kiết lỵ kinh niên, những người đàn ông và đàn bà, thác loạn tâm thần, rối loạn tình dục, những kẻ tàn bạo, tham lam, gian xảo, những kẻ chết vì những làn đạn bắn nhầm của đồng đội, từ cá nhân đến đơn vị, những đơn vị bị xoá sổ, vì tương quan lực lượng, hay sai lầm chiến lược của cấp chỉ huy, rồi lại được nhanh chóng bổ sung. Kẻ sống xen kẽ với người chết, xác chết và oan hồn, máu và tình dục, khát vọng và hận thù. Dương Thu Hương dựng lại khung cảnh tàn khốc của chiến tranh, không phải dưới hào quang rực rỡ của một chính nghĩa bách thắng, mà dưới những tia sáng nhợt nhạt, u ám, hôi tanh, trong bước đi lạnh quạng của một anh bộ đội ghê tởm chiến tranh mà vẫn phải cầm súng, vẫn phải chiến đấu, trong ám ảnh thường xuyên của kỷ niệm người mẹ chết trẻ trong tức tưởi, oan khiên. Tác giả lấy khung cảnh cuộc chiến tranh chống Mỹ trên một địa phương nhất định, vào một thời điểm nhất định, nhưng chỉ phớt qua những chi tiết cụ thể, để tác phẩm có tầm khái quát rộng hơn: những mất mát chiến tranh dù ở đâu, thời nào, cũng gây những mất mát không có cách gì hàn gắn. Đấy là đặc điểm đưa Tiêu thuyết vô đề thoát ly ra khỏi đường lối sáng tác theo hiện thực xã hội chủ nghĩa, thường đòi hỏi một khung cảnh chính xác và những sự kiện cụ thể: ví dụ, cũng trong đề tài tố giác chiến tranh, thì trong Đất Trắng, Nguyễn Trọng Oánh kể chuyện Trung đoàn 16 tại vùng Củ Chi, trong Cỏ Lau, truyện Mùa Trái Cóc ở Miền Nam Nguyễn Minh Châu kể chuyện Tiểu đoàn 7 tại Sài Gòn... Tiểu thuyết vô đề đưa ra rất ít chi tiết cụ thể nhưng vẫn tạo được không khí hiện thực nhờ bút pháp sắc bén, và những nét chấm phá linh động, đủ để người đọc tò mò, có thể tìm dựng lại được bối cảnh: chiến trường nằm tại vùng Bình Trị Thiên, và gần những làng Vân Kiều (tr. 68-69). Có lúc Quân kể chuyện sư đoàn và chính uỷ “đi dự hội nghị quan trọng trên quân đoàn” (tr. 71), ở đây phải là quân đoàn 11, được thành lập tháng 5 năm 1974: từ đó, ta có thể quy thời điểm của truyện vào cuối 1974 - đầu 1975; đoạn cuối, đơn vị của Quân “tiến về đồng bằng (...) Bao nhiêu năm nay, chúng ông rúc trên rừng (...) Giờ chúng ông đã về đây sướng sưởng sường sương nhé”. Tới “ngã ba cao nguyên, gặp một đoàn tăng từ cánh trái đi tới” (tr. 241). Như vậy, đơn vị của Quân có thể là một đại đội độc lập, thuộc một sư đoàn như sư 325 trong quân đoàn 11 “chiến trường B5” (tr. 79, 182) khoảng tháng 3-1975, hành quân dọc đường 14, xuống đồng bằng, đánh vào các thị trấn. Những góc cạnh cụ thể này, bản thân nó không quan trọng, nhưng vì Dương Thu Hương cố tình không xác định, nên chúng ta cần dò lại sơ đồ lịch sử, tâm tình của Quân không phải là đóm lửa chơi vơi giữa một xã hội không tên, hay là “củi một cành khô lạc mấy dòng”, mà là một ngọn lửa trong một đám cháy lớn, nó làm chứng tích cho cuộc sống con người trên dòng thác lũ. Một tác phẩm về chiến tranh, dù chống chiến tranh, chỉ có giá trị nhân đạo khi bám rễ sâu vào chiến cuộc, từ đó tâm tình và tư tưởng nhân vật mới có đủ xương thịt để tồn tại trong tầm thưởng ngoạn của người đọc.

Một kỹ thuật khác đưa Tiểu thuyết vô đề ra khỏi quỹ đạo của hiện thực xã hội chủ nghĩa, là tác giả đan cài những sự kiện hiện tại với kỷ niệm, tình cảm của quá khứ. Kỹ thuật “thời gian đồng hiện” này, Dương Thu Hương đã dùng trong Những thiên đường mù; đến Tiểu thuyết vô đề thì sự đan cài chồng chéo đối lập hiện tại tàn bạo với quá khứ hiền dịu của tuổi thơ, làm nổi bật tính cách phi lý tàn nhẫn của chiến tranh.

Tố giác chiến tranh, trong lịch sử văn học thế giới, không phải là việc mới. Nhưng tại Việt Nam, điều này tương đối mới, và đi ngược lại với đường lối chính thức của Nhà nước. Dương Thu Hương không phải là người đầu tiên dũng cảm nêu lên những tàn phá của chiến tranh nhưng chỉ đã đi xa hơn những tác giả khác trong một cái nhìn toàn bộ hơn. Người ta thường phân biệt chiến tranh có chính nghĩa, ví dụ khi bảo vệ tổ quốc, và chấp nhận nó dù phải hy sinh, và chiến tranh phi nghĩa, như chiến tranh xâm lược, mà người ta khước từ và chống lại, dù phải chịu tàn phá; và Việt Nam, suốt ba mươi năm, phải sống thường xuyên sự đối lập đó và trả giá bằng bao nhiêu đổ nát và xương máu. Bản chất của hai cuộc kháng chiến và tính chất khắc nghiệt của nó đã làm nền cho đường lối giáo điều của lý thuyết cộng sản, tạo ra một số tác phẩm đơn điệu về chiến tranh, với những công thức khô cứng: ta tốt, ta anh hùng, ta nhất định thắng; địch thì ngược lại. Năm, mười năm sau chiến tranh, các tác giả, chủ yếu là các nhà văn trong quân đội, đã có cái nhìn uyển chuyển hẳn, dừng lại lâu hơn ở những mất mát, những phi lý , những hậu quả khách quan về lâu về dài ví dụ như Nguyễn Minh Châu, từ Dấu chân người lính (1972) đến Cỏ Lau (1989) đã thay đổi tầm nhìn và cách suy nghĩ về chiến tranh. Dương Thu Hương thiết tha với định mệnh dân tộc, dĩ nhiên là chị gắn bó với những trào lưu văn học chung quanh; do đó Tiểu thuyết vô đề nằm trong dòng văn học đánh giá lại chiến tranh, với những cách nhìn mới về ta, bạn và thù:

“Cả hai bên đều hò hét, cả hai bên đều điên cuồng chém giết, cả hai bên đều rú lên khoái trá khi máu đối phương phụt khỏi tim, óc đối phương vọt khỏi não, - cả hai bên đều quằn quại như sâu bọ dưới những lằn đạn lửa, phần sống sót lê khỏi chiến địa để làm mồi dự trữ cho các mặt trận tiếp thêm - phần đã chết tự hiến nốt hình hài cho các loài ác thú dòi bọ.

Cả hai bên đều yên trí là mình đã hi sinh xứng đáng cho lý tưởng. Than ôi, họ có chung một nòi giống, con của mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân. Họ là những hữu thể được tái sinh trong cùng một bào thai – không xứ sở nào có được cái huyền thoại mê ly đến thế! " (tr. 212-213)(4)

Đây là tình cảm nhân đạo và nhân văn của một nhà văn, qua cái nhìn hồi tuyến nặng tình tự dân tộc, nhưng là một quan điểm phi chính trị và phi lịch sử - lịch sử mỗi dân tộc là những sự chọn lựa chính trị. Dương Thu Hương biết rõ điều đó, và chọn một thái độ trí thức duy lý và cực đoan khi phải duy lý luận đến cùng: “lịch sử đầy tội ác” (tr. 219). “chúng ta không lựa chọn được lịch sử cho mình” (tr. 221). Cá nhân con người không có lịch sử. Lịch sử là chuyện của những cộng đồng, những quốc gia, hay nói theo một nhà văn, lịch sử là cuộc sống được viết tắt, được giản lược. Dương Thu Hương nhìn lại quá khứ:

“Cuộc chiến tranh này không đơn thuần là cuộc chiến đấu chống quân xâm lược. Nó là cơ hội vinh thăng cho toàn dân tộc (...) Sau cuộc chiến, tổ quốc chúng tôi sẽ trở thành Thánh đường của nhân loại (...) Bởi lẽ đó, chúng tôi đã quay mặt đi, lảng tránh những giọt nước mắt yếu mềm...” (tr. 38).

Không có cuộc chiến tranh nào đơn thuần cả, và với lịch sử nhân loại, chiến tranh càng ngày càng phức tạp, và cái chết, từ đó, cũng không đơn giản. Chỉ có ông Thánh Gióng là đánh giặc đơn giản rồi bay tuốt về trời, nhưng cái thời giặc Ân đã qua rồi, và các ông Thánh Gióng ngày nay phải ở lại trần gian để trả nợ chiến tranh chiến thắng.

Trong những tác phẩm trước, nhân vật chính của Dương Thu Hương thường là phụ nữ, cô giáo Linh trong Bên Kia Bờ Ảo Vọng , cô Hằng với bà mẹ và bà cô trong Những Thiên Đường Mù, chuyện của những nhân vật nữ này là chuyện của xã hội nói chung, nhưng không tránh khỏi những cảm nghĩ lẩn thẩn của đàn bà. Trong Tiểu thuyết vô đề, nhân vật chính án ngữ hết tác phẩm – dường như không có nhân vật phụ – lại là một người đàn ông, lại là một anh bộ đội sống giữa thế giới đàn ông trong hoàn cảnh thô bạo của chiến tranh. Vậy mà Dương Thu Hương vẫn viết được những trang trữ tình dịu đàng, đằm thắm. Hình ảnh của người mẹ ám ảnh ký ức và mộng ước của Quân ngay từ những trang đầu. Có thể nói: nhân vật chính của tác phẩm chính là người mẹ, tuy bà không bao giờ lộ diện trong tác phẩm “mẹ tôi mất sớm, hồi tôi tám tuổi” (tr. 38), “mẹ tôi chết từ lâu” (tr.100). Từ những trang đầu, bà mẹ đã tạo ra cuộc sống, mà chiến tranh sẽ hủy diệt, những hoang mang của người bộ đội trước khói lửa phải chăng bắt đầu từ một ám ảnh:

“Ngày tôi năm tuổi, có một ngọn đồi xa thẳm.

Ngọn đồi xanh với những vòm mít vòm nhãn trùm lên nóc chùa rêu mốc. Nửa mái tam quan đổ nát nhô lên khỏi lùm cây.

Một chiều nào đấy, nắng ấm bò quanh những luống sắn nghiêng ngả dưới chân đồi.

Mẹ tôi dẫn tôi lên con dốc sỏi dẫn đến chùa. Bụng mẹ tôi to gần bằng chiếc thúng trồi lên dưới hai vạt áo nhuộm vỏ dà (...)

– Em con đấy. . . Nó đạp khiếp không?

(...) Mẹ tôi nằm trên cái nong cũ trải lá chuối và vải thưa. Giữa hai đùi mẹ, dòng máu thắm vọt ra, thắm đỏ như huyết con trâu bị chọc tiết ngày lễ... Cuối cùng là tiếng khóc oe oe và những bàn tay bàn chân đỏ hỏn quờ quạng giữa không trung”.

Rồi hơn hai mươi năm sau – Quân đã già đi trong chiến tranh:

“bàn chân nhỏ xíu của đứa em trai ngày sơ sinh vẫn quẫy đạp trước mắt tôi (...) Có cái gì đó đã rớt lại phía bên kia... rút lại phía bên kia đường chân trời " (tr. 23, 25, 26)

Đứa em ấy, lớn lên, là một sinh viên toán xuất sắc, “giỏi thứ nhì trong tỉnh và vẫn ước ao theo nghề điện toán” (tr. 110), rồi đi bộ đội, và hy sinh. Khi về làng, Quân mới hay tin:

“ Tiếng thét rợn hồn trong cơn sinh nở của mẹ vụt xé trong tôi. Cái chậu sành sóng sánh nước. Bàn chân đỏ hỏn của đứa em trai quẫy đạp... Quẫy đạp.... Nó mất công quẫy đạp như thế để làm gì? ...Cuối cùng, cái chết đã nhặt nó đi, như nhặt mảnh giẻ rách vương trên nẻo đường lầm bụi” (tr. 107).

Và Quân phát biểu một sự thật đơn giản, nhưng sâu xa và cảm động, anh phát biểu thay cho Dương Thu Hương tác giả, và cho Dương Thu Hương người đàn bà, người mẹ:

“Với người mẹ, không thứ vinh quang nào sánh bằng sự tồn tại của đứa con, không có thứ giáo lý nào cao cả bằng việc làm cho con hạnh phúc” (tr. 111) .

Chúng ta đã có những anh hùng ca, những tiểu thuyết ca ngợi chiến tranh và chiến thắng. Chúng ta đang và sẽ có những tác phẩm nhân đạo lên án chiến tranh với nhiều thảm cảnh. Nhưng cái còn lại, trong cả hai thể loại, sẽ là cái tình người chân thật, ví dụ như tấm lòng người mẹ, khát vọng của đứa con trong Tiểu thuyết vô đề của Dương Thu Hương. Người nữ chiến sĩ đã lăn lộn trên những chiến trường nóng bỏng của tổ quốc mà vẫn gìn giữ được tâm tình của người mẹ, qua nghệ thuật trữ tình của nhà văn thời đại. Tôi muốn lướt nhanh qua những trang binh lửa, những đấu đá chính trị, những triết lý lủng củng trong Tiểu thuyết vô đề để dừng lại lâu hơn ở tâm tư một thế hệ binh đao. Giữa chiến trường, người lính bỗng nhớ khuôn mặt người mẹ lúc sinh nở:

“Rồi cũng chính trên gương mặt méo mó kinh dị ấy ngời lên nụ cười rạng rỡ hạnh phúc khi tiếng khóc oe oe của đứa con cất lên và đôi bàn chân đỏ hỏn của nó quẫy đạp trong không khí... Đó, vẻ đẹp mặn mòi của đời sống, vẻ đẹp của tạo sinh.

Vẻ đẹp ấy đã xa vời. Nó lẩn khuất với những kỷ niệm vụn vặt thời thơ bé. Tôi bỗng kinh hoàng. Người ta không thể cùng một lần đắm mình vào hai dòng nước.

Tôi, tôi và những bạn hữu của tôi, chúng tôi đã sống đời lính quá lâu, chúng tôi đã đắm chìm trong vẻ đẹp thời binh đao... Liệu bao giờ, và có thể được chăng, tìm lại ngọn nguồn của vẻ đẹp tạo sinh, niềm đam mê của đời sống an bình ?” (tr. 168).

Khát vọng vừa chính đáng vừa chua xót của một thế hệ thanh niên được Dương Thu Hương mô tả mạnh dạn, bằng bút pháp đa dạng, khi tàn nhẫn, khi dịu dàng, những trang ăm ắp tình người và chất thơ nằm giữa những sự kiện tàn bạo, ghê rợn. Dĩ nhiên, tác phẩm, trong tham vọng của nó, có nhiều khuyết điểm: tác giả viết không đều tay, những đoạn đặc sắc không cứu vãn hết những đoạn đuối sức; về cơ cấu, Dương Thu Hương đan cài hiện thực với kỷ niệm, mơ ước, những cảnh tưởng tượng, nhưng chuyển mạch không tự nhiên, tạo cảm giác thuyết lý – một khuyết điểm thường xuyên ở Dương Thu Hương. Nhân vật Quân đơn giản quá: tác giả nói lên được cái hoang mang trước chiến tranh dù có cách điệu và cường điệu. Nhưng còn cá tính của Quân? Sĩ quan chỉ huy một đại đội thiện chiến, anh hùng, mà lúc nào cũng lạng quạng, dao động thế sao? Nhất là trong giai đoạn quyết liệt, dứt điểm của chiến cuộc? Và cái gì đã dao động thật sự và sâu xa Quân, sự dao động ấy phát sinh ra sao, chúng ta chưa thấy; và có lúc có cảm giác Quân không thật, Quân chỉ là phát ngôn nhân cho tác giả. Và những phê phán chính trị của tác giả không ăn nhập gì với tác phẩm. Dương Thu Hương lên án chế độ cộng sản một cách vừa nặng nề vừa dễ dãi (tr. 118, 121, 144...), như là muốn khiêu khích, hoặc viết cho đã nư, hoặc chiều theo thị hiếu một số độc giả; có thể có nhiều người khoái, nhưng đấy không phải là tiêu chuẩn nghệ thuật và trí thức. Muốn nêu lên trách nhiệm của đảng Cộng sản Việt Nam trong bạo lực của chiến tranh, cũng dễ thôi, và Dương Thu Hương lại có tài tranh luận. Không ai đòi hỏi phải có lý luận trong tiểu thuyết, nhưng khi đặt vấn đề thì phải nghiêm túc, để khỏi rơi vào những phát ngôn bừa bãi. Ngoài ra Dương Thu Hương viết đối thoại không tự nhiên, dùng ngôn ngữ trực tiếp không sắc sảo, thậm chí không chính xác, mất phần linh động – và gây xuyên tạc.

Dương Thu Hương là một nhà văn có tài, có tình, có tâm huyết và kinh nghiệm. Chị dư biết những nhược điểm khi đón đầu:

“Thực ra tôi không nên viết vội vã như vậy. Tôi cần phải có một thời gian suy nghĩ đắn đo (...) Bản thân tôi, tôi đã nghĩ: “Mình có thể là nhà văn tồi, nhưng là một công dân tốt. Điều quan trọng hơn cả trong lúc này là gửi được những thông điệp tới người đọc (...), bạn đọc hãy tha thứ cho tôi” (tr. XIII).

Dương Thu Hương từ tốn. Chứ ai mà dám tha thứ cho chị. Chúng ta chỉ chào mừng một tài năng lớn, một tấm lòng tận tụy với dân tộc, nhiệt thành với con người, tha thiết với văn chương qua Tiểu thuyết vô đề.

Download Tiểu Thuyết Vô Đề (Novel Without A Name) - Dương Thu Hương.EPUB

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY

Giá: 240.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Chốn Vắng (No Man's Land) - Dương Thu Hương

Chốn Vắng (No Man's Land)
Tác giả: Dương Thu Hương
NXB Như Khanh 2009
656 trang

Dương Thu Hương nổi tiếng với các tác phẩm "Thiên Đường Mù," "Khải Hoàn Môn"... và là một trong những nhà văn được biết đến nhiều tại Việt Nam cũng như trên thế giới. Từ khi bà bị giam bảy tháng tù, vào năm 1991, tác phẩm của bà không còn được xuất bản tại Việt Nam.

Được sự đồng ý của tác giả, Người Việt trân trọng giới thiệu cùng độc giả tác phẩm mới nhất của nhà văn, là tiểu thuyết "Chốn Vắng." Nhà văn hiện đang sống tại Paris, và tiểu thuyết "Chốn Vắng" đã ra mắt độc giả người Pháp với tựa đề "Terre des oublis" do nhà Sabine Wespieser xuất bản; bản tiếng Anh "No Man's Land" do nhà Hyperion East xuất bản. Tại Hoa Kỳ, "Chốn Vắng" do nhà xuất bản Như Khanh hợp tác với nhà sách Tự Lực, in và phát hành.

"Chốn Vắng" có ba nhân vật chính, là Miên, Bôn và Hoan. Miên lấy Bôn trước khi Bôn lên đường vượt Trường Sơn vào Nam. Lúc chiến tranh lên cao điểm, Miên sống với Hoan. Chiến tranh chấm dứt, Miên đang hạnh phúc bên Hoan, một người tử tế, làm ăn thành công, thì Bôn trở về với thương tật, cả tâm hồn lẫn thể xác. Miên quay về với Bôn, vì nghĩa, dù chỉ tìm thấy hạnh phúc bên Hoan. "Chốn Vắng" lên án chiến tranh và xiển dương tình yêu!


Lời bạt

Sống bên Bôn, người chồng bất đắc dĩ, Miên - nhân vật trung tâm của tiểu thuyết Chốn vắng - "chìm đắm trong cõi riêng" của mình. Miên có chốn để "tự tại, an trú" ngay trong lòng mình, từ đó "đôi mắt chị phóng thắng vào khoảng trời riêng". Đức hạnh của Miên được "an trú" ngay trong lòng mình nên trở thành tự tĩnh bản ngã, bản thể, thường khi quá nhập tâm đến trở thành vô thức. Tác giả đặc biệt nhấn mạnh những nét bền vững trong đức hạnh của Miên: "bản tính trinh nữ trường cừu", "những nét quý phái bẩm sinh"... Với đức hạnh tự tính những quyết định đạo đức được quyết bằng cái đầu của mình (chứ không phải do tuân theo người khác), nên đã quyết là hành động, đã hành động là hành động đến cùng, không giao động, ngả nghiêng. Trong tiểu thuyết, dư luận và đàm tiếu của xóm làng có sức ép ghê gớm. Miên đang sống yên vui vơi Hoan thì Bôn trở về. Cuối cùng thì Miên xách hòm trở về với Bôn, không phải vì sợ dư luận. Mà vì nghĩa. Miên là một người có nghĩa. Ở mặt này nhân vật Miên khác hẳn nhân vật Loan và những cô gái mới khác trong Tự lực văn đoàn. Cũng như mọi đức hạnh khác, nghĩa của Miên có gốc rễ bền vững. Điều này càng rõ về sau, khi thấy Bôn đau ốm và cô đơn. Miên đưa anh về nhà của mình tận tình chăm sóc, mặc dù trong công luận không hề có sự đòi hỏi này, hơn nữa, hành vi này của Miên có nguy cơ gây sự nghi ngờ ở Hoan, làm tan vỡ hạnh phúc đương chắp nối giữa hai người. Miên đã làm hết sức mình để trọn nghĩa, nhưng không phải vì vậy mà có sự chiếu cố về tình. Tuyệt đối không một sự chiếu cố nào. Chung chăn chung gối với Bôn, Miên lúc nào cũng "nằm bất động như khúc gỗ" và về sau này, Bôn được đối đãi tử tế nhưng cấm chỉ không dược bén mảng đến buồng của Miên. Trong hoàn cảnh nào thì Miên vẫn cứ là bản thân mình.

Miên trước hết trung thành với bản thân mình. trong đạo đức cổ truyền, bất trung chủ yếu được hiểu là bất trung với vua. Nhưng chính Mạnh tử đã từng hiểu bất trung với một nghĩa hoàn toàn khác: bất trung còn có nghĩa là "không trung thành" với chính mình. Cũng "nhân" đấy, "lể" đấy nhưng mình bất trung với chính mình, tức là không chân thành thì làm sao cảm hóa được người khác. (xem Mạnh tử, chương VIII, A, 28). Tội "bất trung với vua" có khi không nặng bằng "bất trung với chính mình".

Bôn thuộc một mẫu người tương phản với mẫu người của Miên. Chẳng những anh không có nơi "tự tại", "an trú" trong lòng của mình, anh còn là "kẻ ăn nhờ ở đậu ngay trong nhà của mình". Càng ngày anh càng thấm thía trạng thái côi cút. Anh nguyền rủa thảm trạng côi cút bằng những lời hằn học: "cái từ ngữ ác độc này còn dữ hơn hổ báo, độc hơn rắn rết, làm tâm hồn con người tàn lụi, tan mủn nhanh hơn hết thảy các chất cường toan...". Nguy cơ khốn đốn nhất của thân phận Bôn là bị hút vào "chốn vắng", bì rơi tõm vào "cõi không người". Có một sức mạnh huyền bí đã níu giữ Bôn lại: đó là tình đồng đội, đó là hình ảnh người tiểu đội trưởng "sống khôn chết thiêng", "gương mặt gần nhất với anh, thuộc về anh, cùng anh...", đó là Tân, Kha, Thanh, Trấn, Tương, Phiên, Trà... những tên đồng đội anh thất thanh gào lên trong cơn nguy kịch... Tình đồng đội là một trong những di sản thiêng liêng nhất mà cuộc chiếc tranh khốc liệt nhất ở Việt Nam trong thế kỷ vừa qua để lại cho nền văn hóa Việt Nam.Cốt truyện CHỐN VẮNG

Con người CS của Dương Thu Hương hoàn toàn biến mất. Trong toàn cuốn tiểu thuyết, mỗi chương đều có “Thượng đế, Trời, Phật”, dân làng Thôn Sơn tin mọi chuyện có Trời Phật sắp đặt; mỗi nhân vật chính trong truyền đều tin có Trời và Thượng Đế. Chiến tranh chống Mỹ cứu nước bây giờ là trận “nội chiến Nam Bắc”, chữ “Ngụy” biến mất. Từ đầu đến cuối truyện thành phố Sài Gòn là Sài Gòn, chữ “TP Hồ Chí Minh” không hiện hữu, Sài Gòn - Huế - Hà Nội; Sài Gòn - Đà Lạt - Nha Trang; Sài Gòn - Đà Nẵng – Huế, một Sài Gòn muôn thuở của Việt Nam.

“Chốn Vắng” với cốt chuyện được cấu thành ở một thôn xóm vùng quê Trung Phần giống như các truyện khác của Dương Thu Hương, Thôn Sơn (Mountain Hamlet) cạnh bờ sông Nhật Lệ. Chuyện xẩy ra ngay ngày chiến tranh kết thúc năm 1975 với Miên, nhân vật nữ chánh, đẹp, ngoài 30, sống hạnh phúc với Hoan, người chồng chủ trại giầu có trong chế độ hợp tác xã và Hạnh người con trai. Một ngày từ rừng trở về nhà, Miên gặp đám đông tụ tập trước cửa, biết tin người chồng lấy nhau 14 năm trước sống chung hơn một tháng đã trở về. Người chiến sĩ anh hùng, Bôn, hân hoan “Anh đã về”, “anh đã về”. Người chồng đầu tiên nay đã trở về sau 14 năm được giấy báo tử trận. Dưới áp lực của đảng và chủ tịch ủy ban, Miên đồng ý bỏ Hoan và con để trở về với người chồng cũ, sống trong căn chòi nghèo nàn với tiền trợ cấp của Hoan. Miên phải đối diện với những dằn vặt nội tâm, những áp lực của Đảng bộ, cùng những tục lệ ngàn năm “phép vua thua lệ làng”, không tìm thấy tình yêu với Bôn, cố tránh Bôn mỗi đêm như tránh một người hoàn toàn xa lạ. Bôn trở về, cố sống một đời sống bình thường, giành lại người vợ cũ nhưng chịu thua vì sự thiếu cộng tác của Miên cùng chứng bệnh bất lực vì chất da cam, (như nhân vật Quân trong chuyện “Tiểu Thuyết Vô Đề”), “dương cờ tấn công quân thù nơi chiến trường” nhưng thua trên giường vì “không dựng được cờ”, cộng thêm chứng bệnh hôi miệng cho dù tiêu hết tiền cấp dưỡng của Hoan dành cho Miên.
Trong khi Bôn không lấy lại được tình yêu đầu thì Hoan dù bị bắt buộc xa Miên vẫn yêu vợ tha thiết. Bỏ Thôn Sơn, Hoan không tìm thấy hạnh phúc ở những thú vui thành thị, trở thành thương gia giầu có nhưng Hoan vẫn muốn trở về sống hạnh phúc ở thôn xưa dù hôn nhân đã bị ép buộc đổ vỡ sau 13 năm như “mây qua đỉnh núi”. Miên cố tránh cảnh chung sống với Bôn nhưng cuối cùng thụ thai sau đêm bạo hành khi Bôn chữa được bệnh bất lực. Không yêu Bôn, Miên tìm cách phá thai. Một hôm nàng nhẩy bổ đập bụng vào cánh cửa trước mặt Bôn. Thai không sảy, nhưng sau đó chết trong bụng mẹ, hài nhi là một quái thai do ảnh hưởng chất da cam phải giải phẫu lấy ra. Cuối cùng, bất chấp dư luận Miên trở về với Hoan và con, sống ở trang trại của Hoan nhưng vì lòng thương hại nuôi Bôn trong nhà qua người đầy tớ trung thành của Hoan, ông Lư và dì Huyến. Nhờ thế lực tiền bạc, lòng người ở Thôn Sơn thay đổi nghiêng về với Hoan. Người chiến sĩ anh hùng trong trận chiến chống Mỹ cứu nước trở nên quẫn trí, tìm cách ám sát Hoan trong một cuộc đi săn. Miên ngăn được cò súng, bị thương, mất hai ngón tay. Bôn trở thành người điên, nhìn về làng thôn, đồi núi, những mảnh vườn, đồng ruộng và bãi biển ở hướng Đông, tất cả như cảnh sa mạc, một thế giới không người.

Xu thế tình dục

Nhà văn Dương Thu Hương đã bị các nhà lãnh đạo CSVN gọi là “con đĩ phản kháng”. Văn chương “Chốn Vắng” quả thật chứa đựng đầy đủ hai đặc tính ấy, một dục tính của xã hội miền Bắc trước năm 1975 và Việt Nam quá độ xã hội chủ nghĩa sau 1975 lẫn trong văn chương chính trị phản kháng. Bên cạnh những đoạn văn đẹp tả cảnh và tình người là những bùng nổ về tình dục và dục tính của một xã hội bị đàn áp và đè nén. Văn chương Dương Thu Hương phá vỡ huyền thoại xã hội lành mạnh của chủ nghĩa CS ở miền Bắc thường được rêu rao tuyên truyền bởi Đảng và Nhà Nước trong những năm chiến tranh hầu nêu rõ sự cách biệt với văn hóa bị gọi là “đồi trụy Mỹ, Ngụy” của miền Nam. Dương Thu Hương không tránh khỏi xu thế văn chương thời đại của những nhà văn VN cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 với Sex, dục tình sống sượng, từ thủ dâm đến những cách làm tình khác nhau ở khắp nơi với những ngôn ngữ chữ nghĩa diễn tả cơ quan sinh dục không cần che giấu. Từ những mối tình nên thơ như Xạ và Soan, lấy nhau vì tình yêu, Soan cố tránh mối tình môn đăng hộ đối gán ép của cha mẹ, yêu Xạ bên bờ suối, trong rừng mang thai sớm để tiến đến hôn nhân cho đến những mối tình chua chát và gán ép của Đảng sau cách mạng với những thương binh.

Những cuộc hôn nhân được thần thoại hóa bởi mầu sắc hy sinh cho Đảng và lý tưởng. Đám cưới rầm rộ như xổ số, dưới lá cờ Đảng và những hàng biểu ngữ sắp đặt cho cô Đào Thị Hiền 19 tuổi phó bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản tỉnh, bạn của Miên. Chú rể được đặt trên xe che khắp người chỉ chừa khuôn mặt, cô dâu khám phá ra “thương binh tròn” trong đêm tân hôn cụt cả hai tay lẫn hai chân nhưng Đào Thị Hiền ngây thơ khoe với Miên một cách hồn nhiên: Bác sĩ dân tộc của Hợp Tác Xã cho biết cơ quan sinh dục của chú rể còn nguyên vẹn, một ngày Hiền “sẽ có con”.
Những đám cưới tập thể trong quân đội được tổ chức cho chiến sĩ mới vừa 17 tuổi trước khi lên đường phục vụ.

Tình dục của Bôn, một chiến sĩ anh hùng trở về nhưng bất lực, một chiến sĩ vinh quang với quá khứ ngày 17 tuổi làm tình với Miên không ngừng nghĩ mỗi đêm, với cô thôn nữ người Lào tên Thoong sau lần trung đội bị dội bom tan tành trong trận Hạ Lào. Người chiến sĩ không thể “dương cờ” trong thời bình đã chạy chữa bằng tiền cấp dưỡng của Hoan với những toa thuốc Bắc, những toa thuốc Nam cho đến toa Minh Mạng “Nhất dạ lục giao sinh ngũ tử”, toa thuốc dê lấy từ máu, nước tiểu, xương dê hầm thành cao đều thất bại chỉ vì thiếu sự cộng tác của Miên đêm nằm quay lưng, gác tay lên trán. Đêm bạo hành, Bôn thành công nhờ lão Phiên chỉ dẫn “café đen đậm pha muối” nhưng phải chịu hậu quả tác dụng phụ liệt giường trong hơn một tháng! Văn chương khôi hài của Dương Thu Hương đối với người chiến sĩ anh hùng đổi sang chua chát với Hoan. Trước khi yêu Miên với mối tình chân thật và say đắm, Hoan là nạn nhân của mẹ Lan, phó chủ tịch hợp tác xã. Cô con gái 15 tuổi đã có thai được mẹ dàn cảnh chuốc rượu để làm tình trong một đêm say khướt cho đến những mối tình qua đường với những cô gái điếm sau khi tan vỡ với Miên. Mặt trái xã hội được phơi bày trắng trợn qua những đêm ở thành phố với Cang người bạn thân của Hoan, ngươì đã “sống như con cá trong bùn và cỏ dại ngay cả lúc mơ về một dòng nước trong”, tự tay thế thiên hành đạo trong xã hội đầy rẫy tham nhũng bẩn thỉu “cảnh sát chia tiền với những bọn mặt heo”. Cang sống không ngày mai trong xã hội đen với những hằn học khi hỏi Hoan: “Mày biết em gái tao phải bán thân với giá bao nhiêu không?”. “Nó đẹp, vừa 16 tuổi, còn trinh, đúng ngày sinh nhật phải bán thân mua thuốc chữa bệnh cho cha đúng 1/2 chỉ vàng, khách hàng là người buôn trâu bằng tuổi cha tao”.
Hoan thành công buôn bán ở thành thị, nhìn thấy “những đoàn quân nô lệ sống nhờ những đống rác, bán lông gà lông vịt, giấy, lon cũ, xã hội với những người như Thu Cúc tốt nghiệp đại học luật phải bỏ đi làm tú bà sau ngày giải phóng. Xã hội với anh hùng như Cang “yêu tiền và sung sướng khi kiếm tiền” bằng mọi cách với “Công lý là sự khác biệt giữa hai giá trị của đồng tiền”.

Cái nhìn mới về chiến tranh

“Chốn Vắng” đã đánh bại huyền thoại chiến tranh thần thánh chống Mỹ cứu nước, trình bày cho người đọc một bộ mặt thật thứ hai, bộ mặt như Nguyễn Huy Thiệp đã viết “Vinh quang nào mà không xây trên điếm nhục”. Trận Hạ Lào thường được xem là một thất bại của Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) với cuộc hành quân bí mật đã được Dương Thu Hương tả lại bộ mặt phía CS “sĩ quan và binh sĩ chỉ hiểu sơ về mục đích qua những cuộc huấn luyện khác nhau, những lớp học chính trị, ngắn và căng thẳng. Ban ngày ngủ trong bộ quân phục với vũ khí bên cạnh, cây lá nghi trang trên mũ và quần. Khi đêm vừa buông xuống, các đơn vị lên đường ngay không kèn không trống, không cả những chỉ thị rõ ràng”.
Trung đoàn của Bôn,trên ngọn đồi 327 bị bom Mỹ đánh tan tành, 880 người chỉ còn 80 sống sót. Ngọn đồi 327 trở thành một ngọn đồi trọc với xác người và diều hâu. Bôn đã trốn thoát, sống sót trong chương 14, một chương sách đầy tình người, tình đồng đội và không thù hận. Một Bôn sống sót kéo lê xác người trung sĩ chỉ huy qua cánh rừng và những ngọn đồi ở Lào. Tương tự như những truyện chiến tranh của những tác giả miền Nam VNCH, Bôn sống sót bằng cách uống nước mưa trên lá, uống bằng nước tiểu của chính mình. Chương 14 là một chương sách đẹp hùng tráng về chiến tranh, như “Mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh” như “gĩa từ vũ khí”. Ở đây, chủ nghĩa biến mất. Con người trong cảnh khốn cùng và sắp chết chỉ thấy Trời và Thượng Đế. Hồn người trung sĩ chỉ huy của Bôn lìa khỏi xác, thành một làn khói bay lên cao, thân thể từ từ lạnh, cảnh tượng như trong cuốn phim “Ghost”.
Đoạn đối thoại giữa Bôn và hồn ma người lính VNCH cụt ngón tay trỏ là đoạn cho thấy Dương Thu Hương đã thay đổi, trở về với sự vô lý của chiến tranh. “Anh lính ơi, anh không ngủ được đêm nay, dù anh cố đếm đến một triệu. Đêm nay anh sẽ thức và nói chuyện với tôi. Tôi đợi anh ở đây lâu rồi”.
Hồn ma nói lớn “Hãy mở mắt ra, nghĩ đến chúng ta đã gặp nhau ở đâu trước đây?”... Hồn ma cười. “Sao anh quên dễ dàng - Có nhớ đồi Sao Trắng?” Hồn ma là người lính VNCH cầm mảnh vải trắng làm cờ đầu hàng nhưng vẫn bị Bôn nã súng. Bôn biện luận “chiến tranh là chiến tranh. Không ai làm chủ được mình khi viên đạn bay qua. Tôi không cảm thấy thù oán anh, nhưng Trời Đất đã bỏ quên anh ở nơi nào ở đồn canh đồi Sao Trắng. Tôi đã đối xử với anh như kẻ thù”.
Hai kẻ thù tranh luận:
“Tôi không được giúp đỡ của người Mỹ. Tôi không được tiếp tế thực phẩm khô, thịt, sữa và thuốc lá, thuốc men như anh,.”
“Nhưng về vũ khí anh có nhiều lựa chọn.”
“Đúng, nhưng nhiều khi không đủ... Đôi khi chúng tôi phải rút lui vì không đủ đạn dược. Nhất là đạn B40 và B41.
“Nhưng anh được đạn dược cả từ Nga và Trung Quốc. Làm sao thiếu?”
“Tôi không biết từ đâu đến nữa... Tôi không còn cảm thấy muốn nói chuyện về những thứ này nữa.”
Hồn ma vẫn ám ảnh và cuối cùng Bôn phải la lớn: “Đi đi, tôi không ghét anh, nhưng tôi không muốn nhìn anh nữa. Đi đi, hay tôi sẽ bắn!”
Hồn ma cười: “Đạn không thể làm thương tổn linh hồn người đã chết...”.

Cuốn tiểu thuyết “Chốn Vắng” đã bị cấm đúng vào thời điểm Hà Nội đang tiến vào bước ngoại giao mới với kẻ thù cũ, chính quyền Hà Nội được những người Việt hải ngoại trở về ca tụng sự cởi mở và tự do và ông Phan Văn Khải kêu gọi đóng cửa qúa khứ nhìn về tương lai.
Ba muơi năm, đã đến lúc những nhà lãnh đạo CSVN cần thay đổi thật lòng như nhà văn Dương Thu Hương.

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY

Giá: 350.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Bên Kia Bờ Ảo Vọng - Dương Thu Hương

Bên Kia Bờ Ảo Vọng
Tác giả: Dương Thu Hương
NXB Phụ Nữ 1987
343 trang

Sách + CD

Tóm tắt:

Bên kia bờ ảo vọng là tiểu thuyết thứ hai của Dương Thu Hương (sau Hành trình ngày thơ ấu) và là một tác phẩm lớn chủ yếu của bà. Như nhiều truyện khác cùng tác giả, các nhân vật chính trong tác phẩm là những con người giàu lý tưởng, nghị lực, triết lý lẫn mơ mộng phải đương đầu với hiện thực nghiệt ngã thời bao cấp làm cho con người ta nghèo tình thương và hèn nhát, ti tiện.

Tác giả:

Dương Thu Hương sinh ra ở Thái Bình, sống nhiều năm ở Hà Nội. Năm 1967, lúc mới là sinh viên 20 tuổi tại Hà Nội, bà tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong, phong trào Tiếng hát át tiếng bom, phục vụ trong một đoàn văn công tại một trong những khu vực chiến tranh ác liệt nhất lúc đó: Bình Trị Thiên. Bà là một trong bốn người trong đoàn sống sót trở về. Sau chiến tranh, trở ra Bắc, bà cầm bút viết văn và công tác trong ngành điện ảnh. Bà tham dự khóa đầu tiên Trường viết văn Nguyễn Du (1980). 

Trong tháng 4 năm 2006, bà được mời sang Paris (Pháp) và sau đó sang New York (Mỹ) dự một hội nghị Văn bút Quốc tế, chuẩn bị viết thêm tác phẩm mới, và cũng để ra mắt bạn đọc khắp nơi. Kết thúc chuyến đi này, bà trở lại Pháp xin lưu trú. Năm 2009, Dương Thu Hương được GS.TS. Joseph Pivato, dạy môn văn chương Anh ngữ tại đại học Athabasca ở Alberton, Canada đề cử vào danh sách cứu xét cho giải Nobel văn chương của năm

Giới Thiệu:

Cái nổi bật của tiểu thuyết nằm ở ngay vấn đề mà tác giả đặt ra: lên án thói giả trá, ti tiện, lột trần thực chất tầm thường của những thần tượng trong cuộc sống thông thường của mỗi người. Ý nghĩa khái quát rút ra là: người ta không nên đem cả cuộc đời mình, hạnh phúc của mình đặt dưới chân những thần tượng có bề ngoài hào nhoáng nhưng thực chất tầm thường, phàm tục. Đây không chỉ là vấn đề của các cá nhân riêng lẻ mà ít nhiều còn là vấn đề của thời đại. Với tiểu thuyết này, tác giả đã tấn công vào thành lũy thói quen ngộ nhận cũ. Sự mạnh mẽ ấy làm cho tiểu thuyết có sức hấp dẫn, lôi cuốn ngay từ khi mới xuất bản.

Cái mạnh của tác giả Bên kia bờ ảo vọng còn ở nghệ thuật xây dựng nhân vật. Tác phẩm của chị không có ý định phán quyết số phận cuộc đời của một con người mà chỉ là một phần, một khúc của đời sống con người. Câu chuyện cũng chỉ xoay quanh chuyện tình ái vặt vãnh của một vài nhân vật thuộc giới văn hóa, văn nghệ, nhà báo, nhà giáo… Thời gian gói tròn trong hơn một năm từ mùa xuân năm nay đến mùa xuân năm sau. Còn không gian thì cũng không quá trải rộng, quá xa nội thành Hà Nội. Mặc dù vậy, nhân vật của chị rất sống, có cá tính riêng. Dương Thu Hương tỏ ra khá già dặn trong việc miêu tả những biến thái tâm lý nhân vật, đôi khi chỉ thông qua những biểu hiện nhỏ nhặt bề ngoài: một câu nói lấp lửng, một vết nhăn hoặc một lằn gân xanh mới xuất hiện, một bàn tay buông thõng trước gối, một sải bước đĩnh đạc. Người đọc như cảm thông đến tận cùng nỗi đau mất vợ, tan vỡ tổ ấm gia đình của Nguyên một nhà báo đã từng phạm một tội lỗi thông thường: vì quá chăm chú cho cuộc sống vợ con nên đã trót “đánh đĩ” ngòi bút, viết lách chiều ý thủ trưởng của mình. Chính cái hành vi ấy khiến anh mất vai trò thần tượng trong mắt vợ và điều này kéo theo sự tan vỡ của hạnh phúc gia đình. Người đọc cũng đau xót trước những lầm lỡ của Phương Linh, cô giáo trẻ xinh đẹp, dạy văn giỏi song khá mơ mộng, dại dột, cả tin, trao gửi niềm tin và hy vọng của mình cho các thần tượng: lúc đầu là Nguyên, chồng mình và sau đó là Trần Phương, một nhạc sĩ nổi danh.

Khi thần tượng thứ hai này sụp đổ hoàn toàn trong lòng chị thì chị đã mất đi tổ ấm gia đình, mà chưa chắc đã không bị cuốn vào một cuộc phiêu lưu tìm thần tượng mới. Quá trình nhận chân sự thật của chị đầy những nối tiếc ảo ảnh, vừa hé mở vừa khép kín để rồi dấn sâu thêm vào lầm lỗi mới. Chị đã phải trả một giá cực đắt. Người đọc thương xót song vẫn có phần chê trách chị. Riêng đối với nhạc sĩ Trần Phương, người đọc đồng tình với sự lên án của tác phẩm. Ngòi bút của Dương Thu Hương như lưỡi dao mổ của một bác sĩ lành nghề, giải phẫu những ung nhọt của thần tượng ấy từ nét dáng bề ngoài đến nội tâm bên trong, từ ngôn ngữ giả trá đến những cử chỉ kệch cỡm. Gần như toàn bộ các vinh quang và các dục vọng xấu xa của cuộc đời tập trung vào nhân vật nhạc sĩ này. Hắn quyến rũ đàn bà con gái có bài bản, lớp lang, làm tan vỡ hạnh phúc của nhiều gia đình nhưng lại lên giọng đạo đức giả ngọt xớt, luôn nhân danh sự “đồng điệu tâm hồn” hắn thèm khát trở lại cương vị cũ và vì thèm khát đó hắn đã bán rẻ ngay chính nhu cầu tình yêu và hạnh phúc của bản thân mình để sống với mụ vợ xấu xí chỉ vì mụ là cháu của một lãnh đạo cao cấp…

Nhược điểm của tiểu thuyết này có lẽ ở sự gia công cấu tứ. Có lẽ vì viết vội, viết liền một mạch nên Dương Thu Hương chưa có những gia công (…). Nhân vật của chị còn giới hạn trong một phạm vi hẹp và chưa xa nguyên mẫu là bao, nhất là vóc dáng bên ngoài. Tại sao khuôn mặt nhân vật cứ phải là chữ điền mà không có thể là mặt tròn đầy đặn, lông mày cứ phải là to đậm như một nét mực tàu mà không có thể là lông mày lưỡi mác hoặc râu quai nón mới cạo mà không có thể là bộ ria cánh quạ chẳng hạn… Chỉ cần gia công một chút thì ý nghĩa khách quan của tác phẩm chắc chắn sẽ lớn hơn mà lại tránh được những sự tò mò không cần thiết, nhất là hầu hết những nhân vật của tác phẩm lại cùng ngành, cùng nghề với người viết. Tất nhiên, việc quy cho nhân vật trở về những cái tên thực trong đời là không thể (…) mất nguyên tắc. Một nhược điểm nữa của Bên kia bờ ảo vọng là ở cái kết thúc còn có phần vô vọng của nó. Kẻ giả trá trong tác phẩm mặc dù bị cá nhân Phượng, Phương Linh… vạch mặt, hạ bệ, song hắn vẫn leo lên ghế có chức có quyền, vẫn là thần tượng chói sáng của lớp thanh niên sinh viên mê âm nhạc và những thiếu nữ, thiếu phụ khác lại sẽ sa vào tay hắn. Hạnh phúc những gia đình nào đó có cơ tan vỡ. Những bé như bé Hương Ly lại chịu cảnh bất hạnh. Tất nhiên người đọc không đòi hỏi ở nhà văn một kết thúc có hậu như trong truyện cổ dân gian nhưng tính khuynh hướng của tác phẩm vẫn cần được bộc lộ. Vì vậy, gập cuốn sách lại rồi người đọc vẫn muốn kêu lên “Con người, hãy cảnh giác!”. Hay đó chính là dụng ý của tác giả?

NGHE ONLINE

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY

Giá: 350.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương

Những Thiên Đường Mù
Tác giả: Dương Thu Hương
NXB Phụ Nữ 1988

284 trang
Sách + CD

Lần đầu tôi đọc văn của Dương Thu Hương là khi đọc cuốn Đỉnh cao chói lọi. Thành thực mà nói thì cuốn đấy rất chán, hoặc là do bà viết thiên về ám chỉ chính trị nhiều quá, hoặc là tôi bị ám ảnh bởi những hồi kèn trống oang oang mở đường cho cuốn sách ấy nhiều quá. Văn chương đọc mà sặc mùi chính trị lộ thiên thì rất đáng buồn. Rồi hôm nay, trong khi ngồi vơ vẩn ngước nhìn lên xuống tủ sách gia đình, mắt tôi chạm đến mấy tựa sách của Dương Thu Hương thời còn chưa bị cấm xuất bản ở Việt Nam và có lẽ do duyên đến, tôi quyết định đọc Những Thiên Đường Mù.

Những thiên đường mù kể về cô gái tên Hằng xuất khẩu lao động sang Liên Xô đang trên đường đi thăm ông cậu bị ốm ở Matxcơva. Đường xa, trời lạnh lại đang ốm, Hằng chìm vào những kí ức xa xưa từ thời bố mẹ cô bị chia lìa, rồi gia đình ông cậu, cô Tâm chị của bố… Cuốn sách tái hiện lại cả một thời kì từ làng quê đến thành thị, từ số phận người nông dân bị đấu tố đến anh tuyên huấn có vợ chỉ học cấp 2 đã thao thao giảng về triết học duy vật.Những Thiên Đường Mù thông qua số phận của ba người đàn bà để hàm ẩn thông điệp của mình. Ấy là cô Tâm, người phụ nữ xinh đẹp có học bị đấu tố là con nhà địa chủ rồi từ tay trắng gầy dựng cơ nghiệp, quên cả tuổi xuân để trả thù, một lòng chăm lo cho đứa cháu – hậu duệ duy nhất còn sót lại của nhà họ Trần; ấy là bà Quế, có chồng bị chính em vợ đấu tố phải bỏ trốn, sinh con mang tiếng chửa hoang, bỏ làng bỏ quê đi mưu sinh, bị em trai hắt hủi xong lại hết lòng hi sinh để lo cho hai đứa cháu – hậu duệ còn sót lại của nhà họ Đỗ; ấy là Hằng, từ bé đến lớn sống trong sự bảo bọc của cô Tâm và mẹ Quế, bị quá khứ vùi lấp trong muôn vàn kí ức hư ảo và trách nhiệm nặng nề. Tuy nhiên, cần nói rằng, xã hội mà Dương Thu Hương tái hiện lại trong tiểu thuyết của mình dù mang nặng vẻ u ám của hiện thực nhưng đó trước hết là cái hiện thực đã lọc qua lăng kính chủ quan của bà.

Dương Thu Hương đã nhắc đi nhắc lại trong tác phẩm của mình hình ảnh “thiên đường mù”. Thiên đường mù ấy là cái hạnh phúc tạm bợ trong phút chốc, là thứ ảo vọng bèo bọt ngắn ngủi mà ngỡ sâu xa. Ông cậu Chính xây dựng thiên đường mù trên cái tài đánh tiết canh cho thủ trưởng để thăng quan tiến chức, cô Tâm xây dựng thiên đường mù bằng vật chất vòng vàng quanh đứa cháu để trả thù quá khứ bi phẫn, bà Quế xây dựng thiên đường mù bằng cách dốc thân còm cõi để nuôi lấy miệng ăn trong gia đình em trai mặc cho mọi sự khinh khi. Tôi có cảm tưởng, Dương Thu Hương đã rải đầy những thiên đường mù như thế khắp các trang sách để dựng nên một thứ không khí bấp bênh, nhờn nhợn và buồn hiu buồn hắt như thương hại lấy những phận người trong guồng quay sân si thù hận.

Dù vậy, điều đọng lại trong tôi sau khi đọc sách lại không phải hình ảnh “thiên đường mù” ấy mà là câu bà Quế nói với chị chồng :

“Em xin chị, em lạy chị, oán thù chỉ nên cởi đừng nên buộc…”

Kết truyện, Hằng quyết định bán hết gia sản cô Tâm để lại cho mình và dứt áo ra đi. Cuối cùng là hình ảnh phi trường với những chuyến bay cất cánh và hạ cánh. Hằng đã từ chối xây tiếp những vách thành của thiên đường mù nọ, cô đang cố lần cởi từng nút thắt thít chặt số phận đã bủa vây mình. Nhưng với mật độ dày và nặng sự u ám nhà văn đã lèn trong từng câu chữ suốt thiên truyện, thực khó để thắp lên cái hi vọng giải thoát vào giây phút tận cùng. Điều này khiến những hình ảnh cuối, những tư tưởng cuối trở nên kịch và khó lòng thuyết phục người đọc tin vào tương lai hứa hẹn của Hằng. Cũng có thể, cô nói vậy mà cuối cùng không làm được vậy, như mẹ Quế của cô năm xưa nói về sự cởi bỏ oán thù mà rốt cuộc vẫn bị nó vùi chết, thẫm sâu ở quán nước ven đường và tình cốt nhục đã hoen mờ trước ánh sáng của mớ tiền xu bạc cắc…


Dương Thu Hương (sinh năm 1947) là một nữ văn sĩ Việt Nam

Tiểu sử

Dương Thu Hương sinh ra ở Thái Bình, sống nhiều năm ở Hà Nội. Năm 1967, lúc mới là sinh viên 20 tuổi tại Hà Nội, bà tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong, phong trào Tiếng hát át tiếng bom, phục vụ trong một đoàn văn công tại một trong những khu vực chiến tranh ác liệt nhất lúc đó: Bình Trị Thiên. Bà là một trong bốn người trong đoàn sống sót trở về. Sau chiến tranh, trở ra Bắc, bà cầm bút viết văn và công tác trong ngành điện ảnh. Bà tham dự khóa đầu tiên Trường viết văn Nguyễn Du (1980).

Trong tháng 4 năm 2006, bà được mời sang Paris (Pháp) và sau đó sang New York (Mỹ) dự một hội nghị Văn bút Quốc tế, chuẩn bị viết thêm tác phẩm mới, và cũng để ra mắt bạn đọc khắp nơi. Kết thúc chuyến đi này, bà trở lại Pháp xin lưu trú.

Năm 2009, Dương Thu Hương được GS.TS. Joseph Pivato, dạy môn văn chương Anh ngữ tại đại học Athabasca ở Alberton, Canada đề cử vào danh sách cứu xét cho giải Nobel văn chương của năm.

Tác phẩm

Tiểu thuyết

* Hành trình ngày thơ ấu (được in tại Pháp dưới nhan đề Itinéraire d'enfance), 1985
* Bên kia bờ ảo vọng (được in tại Pháp dưới nhan đề Au-delà des illusions), 1987
* Những thiên đường mù (được in tại Pháp dưới nhan đề Paradis aveugles), 1988
* Quãng đời đánh mất, 1989
* Tiểu thuyết vô đề (còn có tên là Khải hoàn môn)
* Memories of a Pure Spring, 1996
* Chốn vắng (được in tại Pháp dưới nhan đề Terre des oublis), 2002
* Đỉnh cao chói lọi (được dịch sang tiếng Pháp dưới nhan đề Au Zénith), 2009

Tập truyện

* Những bông bần ly, 1980
* Một bờ cây đỏ thắm, 1980
* Ban mai yên ả, 1985
* Đối thoại sau bức tường, 1985
* Chân dung người hàng xóm, 1985
* Chuyện tình kể trước lúc rạng đông, 1986
* Các vĩ nhân tỉnh lẻ, 1988

Truyện dài, truyện ngắn khác

* Truyện dài Hoa tầm xuân của mùa thu
* Truyện ngắn Loài hoa biến sắc
* Truyện ngắn Miền cỏ tơ

Phim tài liệu

* Đền đài của những niềm thất vọng


NGHE ONLINE
Đọc truyện Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương

Đọc truyện Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương

Nghe truyện Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương

Download Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương.PDF 1

Download Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương.PDF 2

Download Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương.PDF 3

Download Những Thiên Đường Mù - Dương Thu Hương.PRC


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Giá: 300.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Tin cho thuê mới

Lời khuyên

Hỏi - Ðáp

TƯ VẤN NỘI - NGOẠI THẤT

Tư vấn nội - ngoại thất từ chuyên gia
xuongchothue.com


Cho thuê nhà xưởng, kho xưởng ; mua bán nhà xưởng, mua bán nhà đất; cho thuê chung cư, căn hộ,...
Xuongchothue.com 1.000.000 tin mua bán và cho thuê nhà xưởng, kho xưởng, nhà đất tại Việt Nam. Chúng tôi liệt kê danh sách nhiều thông tin nhà đất nhất phục vụ mọi nhu cầu, từ phòng trọ tới biệt thự cao cấp. Bạn là nhà đầu tư hay gia đình cần nhà để ở? xuongchothue.com đều có thể giúp bạn. Tìm tin bán nhà đất hoặc cho thuê nhà đất mới nhất bằng cách sử dụng công cụ tìm kiếm hoặc các đường link ngay trên trang chủ.